世上谁惊尽

唐代 齐己


拼音shì shàng shuí jīng jǐn

平仄仄仄平平仄

韵脚(仄韵) 上声十一轸  

字典汉字解释(仄韵) 上声十一轸  


世上谁惊尽

落叶

落多秋亦晚,窗外见诸邻。
世上谁惊尽,林间独扫频。
萧骚微月夜,重叠早霜晨。
昨日繁阴在,莺声树树春。
74o汉语字典

[ 世上谁惊尽 ]全诗拼音读音对照参考

luò yè
落叶

luò duō qiū yì wǎn, chuāng wài jiàn zhū lín.
落多秋亦晚,窗外见诸邻。
shì shàng shuí jīng jǐn, lín jiān dú sǎo pín.
世上谁惊尽,林间独扫频。
xiāo sāo wēi yuè yè, chóng dié zǎo shuāng chén.
萧骚微月夜,重叠早霜晨。
zuó rì fán yīn zài, yīng shēng shù shù chūn.
昨日繁阴在,莺声树树春。

作者简介

齐己--唐代

齐己(863年—937年)出家前俗名胡德生,晚年自号衡岳沙门,湖南长沙宁乡县祖塔乡人,唐朝晚期著名诗僧。 ....详细