宋代 毛滂
拼音:chūn cháo céng sòng lí hún qù
平仄:平平平仄平平仄
韵脚:(仄韵) 上声六语(仄韵) 去声六御
字典汉字解释:(仄韵) 上声六语(仄韵) 去声六御
春潮曾送离魂去。春山曾见伤离处。老去不堪愁。凭阑看水流。东风留不住。一夜檐前雨。明日觅春痕。红疏桃杏村。f1A汉语字典
pú sà mán fù yáng dào zhōng菩萨蛮·富阳道中
chūn cháo céng sòng lí hún qù.春潮曾送离魂去。chūn shān céng jiàn shāng lí chù.春山曾见伤离处。lǎo qù bù kān chóu.老去不堪愁。píng lán kàn shuǐ liú.凭阑看水流。dōng fēng liú bú zhù.东风留不住。yī yè yán qián yǔ.一夜檐前雨。míng rì mì chūn hén.明日觅春痕。hóng shū táo xìng cūn.红疏桃杏村。
毛滂,字泽民,衢州江山人,约生于嘉佑六年(1061),卒于宣和末年。有《东堂集》十卷和《东堂词》一卷传世。 ....详细