唐代 齐己
拼音:huā míng cǎo jǐn zhǎng
平仄:平平仄仄仄
韵脚:(平韵) 下平七阳(仄韵) 上声二十二养
字典汉字解释:(平韵) 下平七阳(仄韵) 上声二十二养
柳暖莺多语,花明草尽长。风流在诗句,牵率绕池塘。叫切禽名宇,飞忙蝶姓庄。时来真可惜,自勉掇兰芳。3N6汉语字典
chūn xīng春兴
liǔ nuǎn yīng duō yǔ, huā míng cǎo jǐn zhǎng.柳暖莺多语,花明草尽长。fēng liú zài shī jù, qiān lǜ rào chí táng.风流在诗句,牵率绕池塘。jiào qiè qín míng yǔ, fēi máng dié xìng zhuāng.叫切禽名宇,飞忙蝶姓庄。shí lái zhēn kě xī, zì miǎn duō lán fāng.时来真可惜,自勉掇兰芳。
齐己(863年—937年)出家前俗名胡德生,晚年自号衡岳沙门,湖南长沙宁乡县祖塔乡人,唐朝晚期著名诗僧。 ....详细