宋代 陈克
拼音:xuán yí zhēn xiàn xiǎo chuāng qián
平仄:平平平仄仄平平
韵脚:(平韵) 下平一先
字典汉字解释:(平韵) 下平一先
浅画香膏拂紫绵。牡丹花重翠云偏。手挼梅子并郎肩。(bìng)起心情终是怯,困来模样不禁怜。旋移针线小窗前。aCd汉语字典
huàn xī shā浣溪沙
qiǎn huà xiāng gāo fú zǐ mián.浅画香膏拂紫绵。mǔ dān huā zhòng cuì yún piān.牡丹花重翠云偏。shǒu ruá méi zǐ bìng láng jiān.手挼梅子并郎肩。bìng qǐ xīn qíng zhōng shì qiè, kùn lái mú yàng bù jīn lián.病起心情终是怯,困来模样不禁怜。xuán yí zhēn xiàn xiǎo chuāng qián.旋移针线小窗前。
(1081—1137)北宋末南宋初词人。字子高,自号赤城居士。临海(今属浙江)人。 ....详细