唐代 王建
拼音:tóng chāi zhòng yù chuí
平仄:平平仄仄平
韵脚:(平韵) 上平四支
字典汉字解释:(平韵) 上平四支
田舍清明日,家家出火迟。白衫眠古巷,红索搭高枝。纱带生难结,铜钗重欲垂。斩新衣踏尽,还似去年时。2qS汉语字典
hán shí寒食
tián shè qīng míng rì, jiā jiā chū huǒ chí.田舍清明日,家家出火迟。bái shān mián gǔ xiàng, hóng suǒ dā gāo zhī.白衫眠古巷,红索搭高枝。shā dài shēng nán jié, tóng chāi zhòng yù chuí.纱带生难结,铜钗重欲垂。zhǎn xīn yī tà jǐn, hái shì qù nián shí.斩新衣踏尽,还似去年时。
王建(约767年—约830年):字仲初,生于颍川(今河南许昌),唐朝诗人。其著作,《新唐书·艺文志》、《郡斋读书志》、《直斋书录解题》等皆作10卷,《崇文总目》作2卷。 ....详细