唐代 齐己
拼音:míng mù yīng sī zhe
平仄:平仄平平
韵脚:(仄韵) 去声六御(仄韵) 入声十药
字典汉字解释:(仄韵) 去声六御(仄韵) 入声十药
敬亭山色古,庙与寺松连。住此修行过,春风四十年。鼎尝天柱茗,诗硾剡溪笺。冥目应思著,终南北阙前。XwS汉语字典
jì jìng tíng qīng yuè寄敬亭清越
jìng tíng shān sè gǔ, miào yǔ sì sōng lián.敬亭山色古,庙与寺松连。zhù cǐ xiū xíng guò, chūn fēng sì shí nián.住此修行过,春风四十年。dǐng cháng tiān zhù míng, shī zhuì shàn xī jiān.鼎尝天柱茗,诗硾剡溪笺。míng mù yīng sī zhe, zhōng nán běi quē qián.冥目应思著,终南北阙前。
齐己(863年—937年)出家前俗名胡德生,晚年自号衡岳沙门,湖南长沙宁乡县祖塔乡人,唐朝晚期著名诗僧。 ....详细