宋代 刘焘
拼音:fēng xì yǐn míng qióng
平仄:平仄仄平平
韵脚:(平韵) 上平二冬(平韵) 上平三江
字典汉字解释:(平韵) 上平二冬(平韵) 上平三江
露盘金冷初阑暑。暑阑初冷金盘露。风细引鸣蛩。蛩鸣引细风。雨零愁远路。路远愁零雨。空醉一尊同。同尊一醉空。0i9汉语字典
pú sà mán qiū菩萨蛮(秋)
lù pán jīn lěng chū lán shǔ.露盘金冷初阑暑。shǔ lán chū lěng jīn pán lù.暑阑初冷金盘露。fēng xì yǐn míng qióng.风细引鸣蛩。qióng míng yǐn xì fēng.蛩鸣引细风。yǔ líng chóu yuǎn lù.雨零愁远路。lù yuǎn chóu líng yǔ.路远愁零雨。kōng zuì yī zūn tóng.空醉一尊同。tóng zūn yī zuì kōng.同尊一醉空。
湖州长兴人,字无言。未冠入太学,与陈亨伯等以八俊称。哲宗元祐三年进士。苏轼称其文章典丽。善书法,笔势遒劲,召修阁帖。历任知郓州、秘阁修撰。有《见南山集》。 ....详细